Đề thi khảo sát chất lượng cuối năm Ngữ văn Lớp 12 (Đợt 2) - Năm học 2021-2022 - Sở GD&ĐT Nam Định (Có đáp án)

pdf 2 trang Mạnh Nam 06/06/2025 120
Bạn đang xem tài liệu "Đề thi khảo sát chất lượng cuối năm Ngữ văn Lớp 12 (Đợt 2) - Năm học 2021-2022 - Sở GD&ĐT Nam Định (Có đáp án)", để tải tài liệu gốc về máy hãy click vào nút Download ở trên.

Tóm tắt nội dung tài liệu: Đề thi khảo sát chất lượng cuối năm Ngữ văn Lớp 12 (Đợt 2) - Năm học 2021-2022 - Sở GD&ĐT Nam Định (Có đáp án)

Đề thi khảo sát chất lượng cuối năm Ngữ văn Lớp 12 (Đợt 2) - Năm học 2021-2022 - Sở GD&ĐT Nam Định (Có đáp án)
 SỞ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO ĐỀ KHẢO SÁT CHẤT LƯỢNG ĐỢT 2 
 NAM ĐỊNH CUỐI NĂM HỌC 2021–2022 
 Môn: Ngữ văn – lớp 12 THPT 
 ĐỀ CHÍ NH THỨC (Thời gian làm bài: 120 phút) 
 Đề khảo sát gồm 02 trang. 
Họ và tên học sinh: 
Số báo danh: . .. 
I. ĐỌC HIỂU (3,0 điểm) 
Đọc đoạn trích: 
 Có lẽ bạn muốn trở thành mặt trời nhưng bạn chỉ là một ngôi sao. Có lẽ bạn muốn 
thành cây lớn nhưng bạn lại là một ngọn cỏ. Có lẽ bạn muốn trở thành một con sông lớn 
nhưng bạn lại chỉ là một con suối nhỏ Thế là bạn tự ti với những gì mình có. Thực ra bạn 
cũng giống như những người khác, bạn cũng là một phong cảnh đẹp, cũng có không khí, cũng 
có bốn mùa xuân hạ thu đông, cũng là một phần đặc sắc của thế giới này Bình thường đâu 
phải là đáng xấu hổ. Chỉ cần có vai trong cuộc sống là đã có vị trí thuộc về mình thực sự và 
bạn sáng lấp lánh từ vị trí ấy của mình 
 Mỗi chúng ta đều là một sự mới mẻ, độc nhất vô nhị. Nếu chúng ta muốn độc lập tự 
chủ, muốn phát triển đặc điểm của mình thì chỉ có dựa vào chính bản thân mình. Nhưng điều 
đó không có nghĩa chúng ta phải xây dựng những cái mới lạ đặc biệt, cũng không có nghĩa là 
chúng ta ăn mặc quái dị, có những hành vi lạ lùng. Thực ra chỉ cần chúng ta tuân thủ những 
quy định của tập thể với điều kiện là gìn giữ cái tôi của mình, không tát nước theo mưa, không 
tranh thủ giậu đổ bìm leo thì bạn sẽ vẫn chính là bản thân mình 
 Việc gìn giữ bản sắc riêng cũng giống như lịch sử lâu đời của loài người. Angelo 
Patrick, người đã viết mười ba cuốn sách và nhiều bài báo liên quan đến việc dạy dỗ trẻ con, 
nói “Điều tồi tệ nhất của con người chính là không thể trở thành chính mình và không giữ 
được cái tôi trong thể xác và tinh thần của mình”. 
 Mọi nghệ thuật đều là cách thể hiện cái tôi, vậy thì chúng ta phải hát về mình, vẽ về 
mình, làm nên bản thân mình. Chỉ khi nào chúng ta chăm chút cho mảnh đất nhỏ bé là cuộc 
sống của bản thân thì mới có thể thể hiện tốt vai trò của mình trong cuộc đời. 
 (Theo Giáo dục thành công kiểu Harvard, Thuỷ Trung Ngư - 
 Vương Nghệ Lộ - Đặng Chi, NXB Lao động, 2018, tr. 310-314) 
Thực hiện các yêu cầu sau: 
Câu 1. Xác định phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong đoạn trích. 
Câu 2. Trong đoạn trích, tác giả đã dùng những hình ảnh nào để biểu đạt khao khát của con 
người muốn trở thành những cá nhân nổi bật, có vị trí quan trọng trong đời sống? 
Câu 3. Anh/Chị hiểu như thế nào về quan điểm của tác giả trong câu “Thực ra bạn cũng giống 
như những người khác, bạn cũng là một phong cảnh đẹp, cũng có không khí, cũng có bốn mùa 
xuân hạ thu đông, cũng là một phần đặc sắc của thế giới này”? 
Câu 4. Nhận định “Mọi nghệ thuật đều là cách thể hiện cái tôi, vậy thì chúng ta phải hát về 
mình, vẽ về mình, làm nên bản thân mình” trong đoạn trích gợi cho anh/chị suy nghĩ gì? 
II. LÀM VĂN (7,0 điểm) 
Câu 1 (2,0 điểm) 
 Từ nội dung đoạn trích ở phần Đọc hiểu, hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình 
bày suy nghĩ của anh/chị về sự cần thiết phải trân trọng chính mình. 
 Trang 1/2 
 Câu 2 (5,0 điểm) 
 Trong phút chốc, ngồi trước mặt chúng tôi lại vẫn là một người đàn bà lúng túng, đầy 
sợ sệt, nhưng có vẻ thông cảm với chúng tôi hơn. Mụ bắt đầu kể: 
 - Từ nhỏ tuổi tôi đã là một đứa con gái xấu, lại rỗ mặt, sau một bận lên đậu mùa. Hồi 
bấy giờ nhà tôi còn khá giả, nhà tôi trước ở trong cái phố này. Cũng vì xấu, trong phố không 
ai lấy, tôi có mang với một anh con trai một nhà hàng chài giữa phá hay đến nhà tôi mua bả 
về đan lưới. Lão chồng tôi khi ấy là một anh con trai cục tính nhưng hiền lành lắm, không bao 
giờ đánh đập tôi. 
 Người đàn bà bỗng chép miệng, con mắt như đang nhìn suốt cả đời mình: 
 - Giá tôi đẻ ít đi hoặc chúng tôi sắm được một chiếc thuyền rộng hơn, từ ngày cách 
mạng về đã đỡ đói khổ chứ trước kia vào các vụ bắc, ông trời làm động biển suốt hàng tháng, 
cả nhà vợ chồng con cái toàn ăn cây xương rồng luộc chấm muối... 
 - Lão ta trước hồi bảy nhăm có đi lính ngụy không? – Tôi bỗng hỏi một câu như lạc đề. 
 - Không chú à, cũng nghèo khổ, túng quẫn đi vì trốn lính - bỗng mụ đỏ mặt - nhưng cái 
lỗi chính là đám đàn bà ở thuyền đẻ nhiều quá, mà thuyền lại chật. 
 - Vậy sao không lên bờ mà ở - Đẩu hỏi. 
 - Làm nhà trên đất ở một chỗ đâu có thể làm được cái nghề thuyền lưới vó? Từ ngày 
cách mạng về, cách mạng đã cấp đất cho nhưng chẳng ai ở, vì không bỏ nghề được! 
 - Ở trên thuyền có bao giờ lão ta đánh chị không? - Tôi hỏi. 
 - Bất kể lúc nào thấy khổ quá là lão xách tôi ra đánh, cũng như đàn ông thuyền khác 
uống rượu... Giá mà lão uống rượu... thì tôi còn đỡ khổ... Sau này con cái lớn lên, tôi mới xin 
được với lão... đưa tôi lên bờ mà đánh... 
 - Không thể nào hiểu được, không thể nào hiểu được! – Đẩu và tôi cùng lúc thốt lên. 
 - Là bởi vì các chú không phải là đàn bà, chưa bao giờ các chú biết như thế nào là nỗi 
vất vả của người đàn bà trên một chiếc thuyền không có đàn ông 
 (Trích Chiếc thuyền ngoài xa, Nguyễn Minh Châu, Ngữ văn 12, 
 Tập hai, NXB Giáo dục Việt Nam, 2011, tr. 75-76) 
 Cảm nhận của anh/chị về nhân vật người đàn bà hàng chài trong đoạn trích trên; từ đó, 
nhận xét tư tưởng nhân đạo của nhà văn Nguyễn Minh Châu thể hiện qua đoạn trích. 
 ---------- HẾT ---------- 
 Trang 2/2 

File đính kèm:

  • pdfde_thi_khao_sat_chat_luong_cuoi_nam_ngu_van_lop_12_dot_2_nam.pdf
  • pdfDAP_AN_Nguvan12_D2.pdf